Lê Đức Anh và câu hỏi khiến tôi phải dừng lại: mình đang xây điều gì cho cuộc đời này?

Lê Đức Anh và câu hỏi khiến tôi phải dừng lại: mình đang xây điều gì cho cuộc đời này?

Tôi gặp Lê Đức Anh không phải trong một buổi gọi vốn. Cũng không phải tại một sự kiện công nghệ hào nhoáng. Chúng tôi nói chuyện với nhau như những người đã đi qua đủ nhiều vòng thành công, thất vọng và trống rỗng.

Khi đã đi đủ xa, người ta hiểu rằng tiền bạc hay danh xưng không còn là câu trả lời cuối cùng. Ở Đức Anh, tôi không nhìn thấy một CEO công nghệ đi tìm spotlight. Tôi thấy một người đã chủ động rẽ khỏi con đường thành công trên giấy để đi tìm ý nghĩa thật sự của việc mình đang làm.

Điều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về vai trò của mình. Không chỉ là một CEO. Mà là một người dẫn dắt đội ngũ và tạo ra giá trị cho người khác.

Một hành trình nhiều thành công nhưng không đủ để ở lại

Nhìn từ bên ngoài, hành trình của Đức Anh là điều nhiều người mơ ước. Anh khởi nghiệp studio game 3D từ năm 2015. Anh từng thất bại. Rồi đứng dậy. Sau đó chuyển sang blockchain gaming và đạt được thành công tài chính lớn.

Nhưng điều khiến tôi chú ý không nằm ở những con số. Điều đó nằm ở việc anh dám thừa nhận cảm giác trống rỗng ngay trong giai đoạn được xem là đỉnh cao.

Có những năm anh có tiền. Có tự do bề ngoài. Có những cuộc vui mà nhiều người ao ước. Nhưng anh lại không có lý do rõ ràng để thức dậy mỗi sáng. Không nhiều người đủ trung thực để nói ra điều đó. Và càng ít người đủ can đảm để rời bỏ một cuộc sống được xã hội công nhận chỉ vì nó không còn đúng với mình.

Khi thành công không đi cùng ý nghĩa

Quyết định rời Hà Nội và vào TP.HCM chỉ với một chiếc balo là câu chuyện khiến tôi thật sự dừng lại. Không phải ai cũng dám bắt đầu lại khi đã có đủ. Và càng hiếm người sẵn sàng rời bỏ các mối quan hệ quen thuộc, thói quen cũ và những cuộc vui chỉ để trả lời một câu hỏi rất đơn giản.

Mình có thực sự muốn sống một cuộc đời như thế này không?

Câu hỏi đó không chỉ dành cho anh. Nó chạm rất mạnh vào tôi. Một người cũng đang làm CEO. Một người cũng đang chịu áp lực phải tiến lên, phải mở rộng và phải nhanh hơn.

Từ câu chuyện của anh, tôi soi lại chính mình

Có một giai đoạn dài tôi từng nhầm lẫn giữa tăng trưởng và tiến bộ. Tôi cũng từng nghĩ rằng làm được nhiều hơn đồng nghĩa với làm đúng hơn. Câu chuyện của Đức Anh khiến tôi nhận ra một điều rất rõ.

Không phải thứ gì mở rộng cũng đáng theo đuổi. Và không phải thành công nào cũng đáng giữ. Làm lãnh đạo không chỉ là chọn chiến lược cho công ty. Đó còn là chọn mình sẽ trở thành kiểu người nào trong hành trình đó.

Ba giá trị anh chọn và điều tôi mang về cho đội ngũ

Đức Anh nói với tôi về ba giá trị anh chọn làm kim chỉ nam. Đó là tự do, tăng trưởng và tạo giá trị thật. Nghe thì đơn giản. Nhưng để sống được với những điều đó, phải trả giá rất nhiều.

Với anh, tự do không phải là muốn làm gì thì làm. Đó là dám từ chối những thứ không còn ý nghĩa. Tăng trưởng không chỉ là doanh thu. Đó là học được điều gì sau mỗi lần vấp ngã. Và tạo giá trị không nằm ở lời nói. Nó nằm ở việc làm ra thứ người khác thật sự cần.

Những điều đó khiến tôi quay về nhìn lại cách mình đang dẫn dắt đội ngũ. Liệu chúng tôi có đang chạy quá nhanh mà quên mất lý do bắt đầu hay không.

Công nghệ hay sản phẩm cũng chỉ là phương tiện

Tôi không nhìn Đức Anh như một CEO AI. Tôi nhìn anh như một người dùng công nghệ để phục vụ con người. Anh không đứng cao hơn họ.

Anh xây dựng OceanLabs không vì AI là xu hướng. Anh làm điều đó vì anh tin rằng người sáng tạo nội dung, người kinh doanh nhỏ và người không có nền tảng kỹ thuật đều xứng đáng có công cụ để kể câu chuyện của mình.

Điều đó khiến tôi liên hệ rất nhiều đến triết lý làm thương hiệu cho phụ nữ. Nếu một sản phẩm khiến người dùng cảm thấy mình kém hơn hoặc phụ thuộc hơn, thì đó không phải là giá trị thật.

Làm CEO không phải để chứng minh

Điều tôi tôn trọng nhất ở Đức Anh không nằm ở tầm nhìn top đầu thế giới. Nó nằm ở việc anh dám sống nhất quán với câu hỏi nội tâm của mình.

Anh không xây công ty để khoe thành tích. Anh xây để mỗi ngày đi làm không cảm thấy mình đang lãng phí cuộc đời. Với tôi, đó là một chuẩn mực lãnh đạo rất cao.

Điều tôi mang theo cho chính hành trình của mình

Từ câu chuyện của Lê Đức Anh, tôi nhắc mình trong vai trò CEO và người dẫn dắt đội ngũ. Đừng chạy theo tăng trưởng nếu nó khiến mình rỗng bên trong. Đừng giữ một con đường chỉ vì mình đã đi quá xa. Và đừng xây bất cứ điều gì nếu nó không giúp con người sống tốt hơn.

Tôi trân trọng Đức Anh không chỉ vì anh là một doanh nhân công nghệ. Tôi trân trọng anh vì anh dám đặt lại câu hỏi về ý nghĩa của thành công khi rất nhiều người chọn lờ đi câu hỏi đó.

Với tôi, đó là một lời nhắc rất mạnh. Làm lãnh đạo trước hết là lãnh đạo chính cuộc đời mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *