Thầy Phạm Thành Long- Người Thầy Đã Giúp Tôi Vượt Qua Nỗi Sợ Nước

Có những nỗi sợ…
Không làm ta hoảng loạn mỗi ngày.
Nhưng lại âm thầm chi phối những lựa chọn rất nhỏ trong cuộc sống, theo cách mà ta hiếm khi để ý.

Với nhiều người phụ nữ, những nỗi sợ ấy không mang hình hài rõ ràng. Nó không phải là một biến cố lớn, không phải một ký ức chấn thương cụ thể. Nó chỉ là cảm giác “mình không hợp”, “mình không làm được”, “mình nên tránh ra cho an toàn”. Và rồi, từng chút một, những điều ta né tránh trở thành ranh giới vô hình của chính cuộc đời mình.

Với tôi, nỗi sợ đó mang tên nước.

Phạm Thành Long

Khi Nỗi Sợ Không Có Ký Ức Nhưng Vẫn Rất Thật

Tôi không có một câu chuyện đuối nước trong quá khứ. Không có tai nạn, không có ký ức đau thương nào để viện dẫn. Nhưng chỉ cần đứng ở nơi mà chân không còn chạm đáy, cơ thể tôi phản ứng ngay lập tức. Tim đập nhanh hơn, hơi thở rối loạn, toàn thân căng cứng và đầu óc gần như trống rỗng.

Đó không phải là nỗi sợ được tạo ra bằng suy nghĩ. Đó là phản xạ. Một phản xạ rất thật, rất bản năng, như thể cơ thể tôi đang tự bảo vệ mình khỏi một mối nguy vô hình.

Và điều khiến nỗi sợ ấy trở nên “thuyết phục” hơn nữa là mỗi lần xuống nước, dù rất nhẹ, khi về nhà tôi đều bị ốm. Có khi cảm lạnh, có khi đau đầu, có khi mệt mỏi kéo dài nhiều ngày. Sự lặp lại ấy âm thầm hình thành trong tôi một niềm tin gần như tuyệt đối: cơ thể tôi không phù hợp với bơi lội.

Tôi biết bơi tốt cho sức khỏe. Tôi hiểu điều đó bằng lý trí. Nhưng với nhiều phụ nữ, lý trí không đủ mạnh để xóa đi những niềm tin đã được cơ thể ghi nhớ.

Cố Gắng Đúng Cách Nhưng Sai Phương Pháp

Tôi từng cố gắng thay đổi. Tôi đi học bơi một cách nghiêm túc. Thầy giáo tận tâm, hướng dẫn cẩn thận từng động tác, từng nhịp thở. Tôi cũng cố gắng làm theo, dù trong người lúc nào cũng căng thẳng.

Mười buổi học trôi qua. Nỗi sợ vẫn nguyên vẹn.
Tôi học thêm năm buổi nữa. Tổng cộng mười lăm buổi.

Với nhiều người, từng ấy thời gian là đủ để bơi được. Nhưng với tôi, cảm giác xuống nước vẫn không khác mấy so với ban đầu. Tôi vẫn hoảng khi không chạm đáy. Tôi vẫn không tin mình có thể nổi. Và sau mỗi buổi học, tôi vẫn ốm.

Những nỗ lực không mang lại kết quả khiến tôi dần chấp nhận một suy nghĩ rất quen thuộc của nhiều phụ nữ: có những giới hạn là bẩm sinh. Có lẽ không phải điều gì cũng cần vượt qua. Có lẽ chấp nhận mình “không hợp” với một số thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.

Tôi dừng lại. Không trong tức giận. Không trong thất vọng. Mà trong một sự cam chịu rất âm thầm.

Thầy Phạm Thành Long Và Cách Tiếp Cận Hoàn Toàn Khác

Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi khi tôi gặp thầy phạm thành long.

Điều khiến tôi nhớ mãi không phải là kỹ thuật bơi, mà là cách thầy nhìn vào nỗi sợ của tôi. Thầy không bắt đầu bằng việc yêu cầu tôi xuống nước. Thầy bắt đầu bằng việc giúp tôi hiểu chính mình.

Thầy nói rằng nỗi sợ của tôi không đến từ nước, mà đến từ việc tôi mất kiểm soát cơ thể và hơi thở khi ở trong môi trường nước. Khi con người mất kiểm soát, não bộ sẽ kích hoạt phản xạ sinh tồn, dù thực tế không hề nguy hiểm như ta tưởng.

Lần đầu tiên, tôi được giải thích một cách rõ ràng, dễ hiểu vì sao con người có thể nổi, vì sao nước không “nhấn chìm” mình như tôi từng nghĩ. Không phải bằng những khái niệm phức tạp, mà bằng những hình dung rất đời thường.

Khi lý trí hiểu, cảm xúc bắt đầu dịu lại. Nỗi sợ không biến mất ngay, nhưng nó không còn nắm quyền điều khiển hoàn toàn.

Khi Người Phụ Nữ Được Phép Đi Chậm

Thầy phạm thành long không ép tôi phải bơi ngay. Không thúc. Không tạo áp lực. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, từng bước nhỏ.

Tôi học cách thở.
Tôi học cách thả lỏng cơ thể.
Tôi học cách để nước nâng mình lên thay vì chống lại nó.

Và rồi, một khoảnh khắc rất quan trọng xảy ra. Tôi nhận ra mình đang nổi. Không gồng. Không hoảng. Không cố gắng. Chỉ là nổi.

Khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng nó làm sụp đổ một niềm tin đã tồn tại trong tôi suốt nhiều năm. Hóa ra vấn đề không phải là tôi không thể bơi, mà là tôi chưa bao giờ được học theo một cách phù hợp với mình.

Sự Thay Đổi Bắt Đầu Từ Bên Trong

Khi nỗi sợ tan đi, bơi lội trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi không còn hoảng khi xuống nước. Cơ thể không còn căng cứng. Tôi bắt đầu cảm nhận được sự nâng đỡ của nước.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là sau những buổi bơi đó, tôi không còn bị ốm nữa. Nỗi lo lớn nhất trong tôi biến mất một cách rất tự nhiên, không cần đấu tranh.

Từ trải nghiệm này, tôi hiểu rằng bơi không khó. Khó là học sai cách. Và khi học sai cách, con người rất dễ gắn cho mình những nhãn mác như “tôi không hợp”, “tôi không làm được”, trong khi vấn đề thực chất nằm ở phương pháp.

Bài Học Vượt Ra Ngoài Hồ Bơi

Bài học từ thầy phạm thành long không chỉ dừng lại ở bơi lội. Nó khiến tôi nhìn lại rất nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống.

Khi một người phụ nữ liên tục thất bại, phản xạ quen thuộc là tự trách mình. Nhưng đôi khi, điều cần làm không phải là cố gắng nhiều hơn, mà là dừng lại để xem mình đang đi đúng đường hay chưa.

Khi phương pháp thay đổi, kết quả thay đổi theo.
Khi cách tiếp cận thay đổi, cảm nhận về bản thân cũng thay đổi.

Học bơi chỉ là bề mặt. Sự thay đổi thật sự nằm ở cách tôi nhìn nhận chính mình. Từ một người tin rằng mình có những giới hạn cố định, tôi bắt đầu hiểu rằng rất nhiều giới hạn chỉ tồn tại trong suy nghĩ.

Khi Gặp Đúng Người Dẫn Đường

Nhìn lại hành trình ấy, tôi hiểu rằng điều khó nhất trong thay đổi không phải là nỗ lực. Mà là tìm đúng con đường. Và đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là bạn mạnh đến đâu, mà là bạn có gặp đúng người dẫn đường hay không.

Thầy phạm thành long không chỉ giúp tôi vượt qua nỗi sợ nước. Thầy giúp tôi học cách đối thoại thẳng thắn với chính mình. Học cách lắng nghe cơ thể. Học cách thay đổi niềm tin một cách nhẹ nhàng nhưng triệt để.

Với nhiều phụ nữ, sự thay đổi lớn nhất không đến từ việc trở nên mạnh mẽ hơn, mà đến từ việc được phép hiểu mình sâu hơn.

Và đôi khi, chỉ cần một người thầy đúng, một phương pháp đúng, cuộc đời sẽ mở ra theo một cách hoàn toàn khác.

Mời bạn đọc thêm tại đây https://daolanh.vn/wp-admin/post.php?post=430&action=edit

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *