Có một giai đoạn khi dẫn dắt đội ngũ và xây thương hiệu, tôi nhận ra một điều rõ ràng. Giới thiệu bản thân không phải là kể mình giỏi thế nào. Điều quan trọng là trả lời câu hỏi: “Mình tạo ra giá trị gì cho người khác?”
Tôi gặp Lê Xuân Dương trong bối cảnh như vậy. Tôi không ấn tượng vì thành tích y khoa. Tôi chú ý vì cách anh nói về gia đình và con cái. Chính điều đó khiến tôi dừng lại để lắng nghe.
Một bác sĩ bắt đầu từ vai trò giản dị nhất: làm cha

Ở anh Dương, điều hiện lên trước tiên không phải hình ảnh bác sĩ. Anh là một người cha của hai bé gái. Anh thường kể về những đêm thức trắng khi con sốt. Anh nói về nỗi lo khi con nghẹt mũi và ngủ kém. Anh cũng chia sẻ cảm giác bất lực khi yêu con nhưng chưa biết làm gì đúng.
Những câu chuyện đó chạm mạnh vào tôi. Chỉ khi làm cha mẹ, người ta mới hiểu nỗi lo của các gia đình. Vì vậy, cách anh làm nghề không chỉ là chữa bệnh. Anh chăm sóc cả nỗi lo của cha mẹ.
Làm nghề đủ lâu để nhìn vấn đề một cách hệ thống
Bác sĩ Lê Xuân Dương có hơn 13 năm làm việc trong Tai Mũi Họng nhi và Dinh dưỡng nhi. Tuy nhiên, điều tôi ghi nhận không nằm ở con số năm tháng. Điều đáng chú ý là cách anh nhìn vấn đề một cách hệ thống.

Anh không xem nghẹt mũi là một ca bệnh riêng lẻ. Anh nhìn cả vòng lặp:
nghẹt mũi dẫn đến ngủ kém
ngủ kém khiến trẻ mệt
mệt làm trẻ biếng ăn
biếng ăn khiến miễn dịch giảm
và bệnh lại tái phát
Cách tiếp cận này khiến tôi liên tưởng đến việc xây thương hiệu. Nếu chỉ xử lý phần ngọn, vấn đề sẽ quay lại.
Khi nhìn lại cách mình đang xây giá trị
Là CEO, tôi từng bị cuốn vào kết quả. Tôi tập trung vào KPI, tốc độ và tăng trưởng. Nhưng quan sát cách anh Dương làm việc khiến tôi suy nghĩ lại.
Anh kiên nhẫn giải thích cho từng phụ huynh. Anh không hứa hẹn quá mức. Anh ở lại cho đến khi gia đình thật sự hiểu. Khi hiểu, họ mới tự tin. Điều đó khiến tôi tự hỏi: “Đội ngũ của mình đang giúp khách hàng hiểu, hay chỉ cố gắng bán?”
Online là trách nhiệm, không chỉ là xu hướng
Một điểm tôi rất trân trọng là cách anh bước vào tư vấn online. Với nhiều người, online là để mở rộng quy mô. Với anh, online giúp giảm khoảng cách cho các gia đình ở xa.
Cách nhìn này khiến tôi suy nghĩ nhiều về công nghệ và thương hiệu. Công cụ luôn trung tính. Động cơ của người sử dụng mới là điều quyết định.
Làm chuyên môn giỏi thôi chưa đủ
Anh Dương chia sẻ rằng bước vào marketing là một cú sốc lớn. Một bác sĩ giỏi chuyên môn chưa chắc đã biết cách để người khác tìm thấy mình.
Tôi rất đồng cảm với điều đó. Tôi cũng từng hiểu sai về marketing. Sau này tôi nhận ra, marketing đúng nghĩa không phải phô trương. Marketing giúp người cần tìm đúng người. Quan trọng là điều mình nói và cách mình sống phải trùng nhau.

Gia đình là nền móng của thương hiệu cá nhân
Bài học rõ nhất tôi học được từ anh là vai trò của gia đình. Muốn xây thương hiệu lâu dài, cần có đời sống thật làm nền. Gia đình không chỉ là nơi nghỉ ngơi. Gia đình là lý do để sống tử tế hơn. Gia đình cũng là điểm tựa giúp ta không đánh đổi giá trị.
Điều này nhắc tôi rất nhiều trong vai trò người dẫn dắt. Nếu người đứng đầu sống không nhất quán, thương hiệu sớm muộn cũng rạn nứt.
Điều tôi mang theo cho hành trình của mình
Từ câu chuyện của bác sĩ Lê Xuân Dương, tôi nhắc mình ba điều. Đừng xây thương hiệu nếu không dám sống thật. Đừng làm nghề nếu không sẵn sàng chịu trách nhiệm dài hạn. Và đừng nói về giá trị nếu đời sống của mình không phản chiếu điều đó.
Tôi trân trọng anh không chỉ vì anh là một bác sĩ tận tâm. Tôi trân trọng anh vì anh làm nghề bằng trái tim của một người cha. Anh cũng suy nghĩ như một người xây giá trị lâu dài. Với tôi, đó là chuẩn mực cao cho bất kỳ ai muốn xây thương hiệu cá nhân bằng giá trị thật.


