Ấn tượng đầu tiên của tôi về Phạm Đức Thiện không nằm ở danh xưng “chuyên gia”. Tôi chú ý đến cách anh nói chuyện với người nông dân. Anh không lên lớp. Anh không áp đặt. Anh cũng không bán giải pháp theo kiểu “phải làm thế này mới đúng”.
Anh hỏi rất nhiều. Anh quan sát rất kỹ. Anh dành thời gian đứng giữa vườn cây để hiểu đất, hiểu cây và hiểu người trồng. Khoảnh khắc đó khiến tôi dừng lại. Tôi nhận ra rằng người làm thật thường không cần nói to.

Một người chọn con đường khó để tạo giá trị thật
Phạm Đức Thiện sinh năm 1992. Anh sống và làm việc tại Đồng Nai, vùng đất gắn liền với nông nghiệp. Anh là chuyên gia bảo vệ thực vật và nhà sáng lập Asoil. Phần lớn thời gian của anh dành cho việc hướng dẫn canh tác hữu cơ.
Điều làm anh khác biệt không phải là kiến thức. Điều khác biệt nằm ở lựa chọn. Nhiều người chọn bán sản phẩm nhanh và tối ưu lợi nhuận ngắn hạn. Thiện chọn cách giúp nông dân hiểu cây và hiểu đất. Anh cũng hướng dẫn họ dùng đúng thuốc, đúng liều và đúng thời điểm.
Anh tin rằng khi người nông dân hiểu, họ sẽ làm chủ mùa vụ của mình.

Nhìn từ nông nghiệp để soi lại cách mình làm nghề
Quan sát hành trình của Phạm Đức Thiện, tôi thấy một điểm chung rất rõ. Không có kết quả bền nếu làm tắt.
Nông dân trước đây thường làm theo thói quen. Họ nghe truyền miệng và đầu tư nhiều nhưng hiệu quả thấp. Khi được hướng dẫn đúng, họ hiểu gốc rễ vấn đề. Họ giảm chi phí không cần thiết. Họ cũng chủ động hơn trong quyết định.
Điều đó khiến tôi liên hệ đến cách mình dẫn dắt đội ngũ. Nếu chỉ đưa giải pháp mà không giúp khách hàng hiểu, họ sẽ luôn phụ thuộc.
Đi thực tế để hiểu thật
Thiện không làm việc sau bàn giấy. Anh đi vườn và quan sát từng mùa vụ. Anh lắng nghe câu chuyện rất đời của người trồng cây.
Anh từng nói: “Mỗi vườn cây là một bài học. Mỗi người nông dân là một người thầy.” Câu nói đó khiến tôi suy nghĩ nhiều. Trong kinh doanh, nếu người lãnh đạo rời xa thực tế, chiến lược dễ trở thành lý thuyết.
Con đường không dễ nhưng cần thiết
Hành trình của Phạm Đức Thiện không bằng phẳng. Anh từng gặp thất bại trong thử nghiệm kỹ thuật. Anh cũng chịu áp lực tài chính và những giai đoạn bị nghi ngờ.
Chính những giai đoạn đó giúp anh hiểu rõ một điều. Muốn giúp người khác đi xa, mình phải đi đủ xa trước. Điều này khiến tôi tự hỏi liệu mình đã đi đủ sâu để dẫn dắt người khác chưa.
Marathon và bài học về sự bền bỉ
Thiện rất yêu marathon và ultra marathon. Anh từng kể về một cuộc chạy 42km. Anh đau từ rất sớm và khớp gối nhức nhiều lần. Có lúc anh muốn dừng lại.
Nhưng anh tiếp tục vì nghĩ đến gia đình đang chờ ở vạch đích. Câu chuyện này khiến tôi lặng đi. Những hành trình dài trong đời cũng giống như vậy. Kinh doanh hay xây giá trị đều sẽ có lúc rất khó. Điều quan trọng là lý do để tiếp tục.

Gia đình là nền tảng của ý nghĩa
Với Thiện, gia đình không chỉ là nơi nghỉ ngơi. Gia đình là động lực để anh không bỏ cuộc. Gia đình cũng là điểm tựa giúp anh sống có trách nhiệm hơn.
Điều này nhắc tôi rất nhiều trong vai trò lãnh đạo. Nếu người đứng đầu không có đời sống vững, rất khó xây giá trị bền cho người khác.
Học tập trọn đời để không đi lạc
Phạm Đức Thiện học tập không ngừng. Anh học chuyên môn, học phát triển bản thân và học tư duy kinh doanh. Anh tin rằng không thể đưa ai đến nơi mình chưa từng đến.
Triết lý của anh rất rõ. Học để làm. Làm để có kết quả. Có kết quả rồi mới chia sẻ. Điều này khiến tôi tự nhắc mình phải sống đủ sâu trước khi nói.
Điều tôi mang theo từ câu chuyện của Phạm Đức Thiện
Từ hành trình của anh, tôi nhắc mình ba điều. Đừng chọn con đường dễ nếu nó không tạo giá trị lâu dài. Đừng nóng vội khi kết quả cần thời gian. Và đừng làm nghề nếu không sẵn sàng chịu trách nhiệm đến cùng.
Tôi trân trọng Phạm Đức Thiện không chỉ vì anh là một chuyên gia nông nghiệp. Tôi trân trọng anh vì anh chọn con đường chậm hơn nhưng bền vững hơn. Với tôi, đó là lời nhắc sâu sắc rằng giá trị thật có thể đến chậm, nhưng khi đã đến, nó sẽ ở lại rất lâu.


