Nguyễn Văn Phú và lựa chọn không dễ trong bất động sản
Nguyễn Văn Phú là doanh nhân bất động sản thực chiến đang sinh sống và làm việc tại Long Thành, Đồng Nai. Anh được nhiều nhà đầu tư mua đất lần đầu biết đến như một người đồng hành thận trọng, đặt pháp lý và lối ra lên trước lợi nhuận.
Tôi gặp Nguyễn Thị Thu trong một giai đoạn mà nhiều phụ nữ sẽ hiểu. Đó là lúc người ta đã làm được nhiều thứ, nhưng cơ thể bắt đầu phản ứng.
Không phải bằng những cơn đau lớn. Chỉ là những dấu hiệu nhỏ, âm thầm, rồi một ngày trở thành quá tải.
Ở Thu, tôi không thấy một người truyền cảm hứng bằng khẩu hiệu. Tôi thấy một người phụ nữ từng đi qua thiếu thốn và mệt mỏi sau sinh. Chị chọn quay lại xây nền bằng kỷ luật, học tập và sự thật.
Một người phụ nữ làm kinh doanh nhưng bắt đầu từ sức khỏe
Nguyễn Thị Thu sinh năm 1990. Chị hiện là CEO một công ty quảng cáo. Đồng thời, chị đồng hành trong lĩnh vực sức khỏe, dinh dưỡng và sắc đẹp cho phụ nữ 30 đến 45 tuổi. Đây là nhóm phụ nữ vừa làm mẹ, vừa lo gia đình, vừa phát triển sự nghiệp.
Thu nói về sức khỏe từ trải nghiệm cá nhân. Sau khi sinh con, cơ thể chị xuống sức và tinh thần dễ mệt. Chị nhận ra rằng nếu không xây nền sức khỏe, mọi thứ còn lại sẽ lung lay.
Điều tôi trân trọng là chị không hứa thay đổi nhanh. Chị chọn thay đổi bền và bắt đầu từ gốc rễ.
Khi nhìn lại cách mình đang nhìn phụ nữ
Trong vai trò CEO, tôi đã gặp nhiều phụ nữ rất giỏi. Họ giỏi việc, giỏi lo và giỏi chịu. Nhưng điều họ thiếu thường không phải năng lực. Họ thiếu năng lượng.
Thu từng nói một điều rất thật. Khi người phụ nữ mệt, họ dễ cáu gắt và mất kiên nhẫn. Hạnh phúc trong gia đình cũng dễ bị ảnh hưởng.
Tôi từng thấy điều này ở nhiều người, và đôi khi ở chính mình. Khi cơ thể mệt, tâm trí căng thẳng, ta phản ứng bằng cảm xúc thay vì lựa chọn. Điều đó khiến tôi tự hỏi: mình đang xây cuộc đời bền vững hay chỉ đang hoàn thành vai trò?
Học tập không phải khẩu hiệu mà là cách sống
Thu lớn lên trong hoàn cảnh không dễ dàng. Chị chọn học tập như con đường thay đổi cuộc sống. Nền tảng Ngữ văn giúp chị viết tốt, lắng nghe tốt và thấu hiểu người khác. Nhờ đó, chị xây được thương hiệu cá nhân bằng câu chuyện thật.
Tôi nhìn thấy ở Thu một kiểu người rất đáng quý. Đó là người học để hiểu mình, không phải để hơn người khác. Điều này nhắc tôi rằng đội ngũ chỉ lớn lên khi người đứng đầu còn học.
Phụ nữ 30 đến 45 tuổi: giai đoạn dễ đánh mất mình
Thu chọn đúng nhóm phụ nữ để đồng hành. Họ đã có gia đình và con cái. Họ vừa gánh trách nhiệm tài chính vừa gánh trách nhiệm cảm xúc. Họ luôn đặt người khác lên trước. Nhiều người mệt mỏi kéo dài nhưng vẫn cố ổn.
Đây là nhóm phụ nữ rất dễ rơi vào chiếc bẫy quen thuộc. Họ cố gắng trong mệt mỏi và nghĩ rằng đó là bình thường.
Thu không làm họ sợ. Chị giúp họ hiểu cơ thể, hiểu nội tiết và hiểu dinh dưỡng. Chị cũng hướng dẫn cách tập luyện và quản lý cảm xúc. Đó là cách trao cho người khác khả năng tự chủ.
Kỷ luật với cơ thể là điều không thể xem nhẹ
Thu từng kể về hành trình chạy bộ của mình. Từ những kilomet đầu tiên, chị kiên trì cho đến khi hoàn thành cự ly 21km. Tôi nghe thấy nhiều hơn một câu chuyện thể thao. Tôi thấy một thông điệp rõ ràng. Phụ nữ có thể bền bỉ nếu họ chọn kỷ luật thay vì chờ cảm hứng.
Điều này khiến tôi nhìn lại bản thân. Mình đang lãnh đạo bằng kỷ luật hay bằng cảm xúc? Mình đang xây công việc trên nền tảng sức khỏe hay đang vay mượn sức lực của tương lai?
Điều tôi học được để dẫn dắt đội ngũ tử tế hơn
Từ Thu, tôi rút ra ba điều rất rõ. Đừng đánh giá phụ nữ chỉ qua năng suất. Hãy nhìn xem họ đang mang bao nhiêu trách nhiệm. Đừng nói về phát triển nếu sức khỏe và năng lượng đang cạn. Và đừng xây cộng đồng bằng lời hứa, hãy xây bằng thay đổi nhỏ nhưng đều đặn.
Khi người phụ nữ khỏe hơn, họ bình tĩnh hơn. Khi họ bình tĩnh hơn, cả gia đình thay đổi. Đó là một dạng thịnh vượng rất thật mà doanh thu không đo được.
Điều tôi trân trọng ở Nguyễn Thị Thu
Tôi trân trọng Nguyễn Thị Thu vì chị chọn con đường khó. Chị không hứa ngắn hạn và không chạy theo giải pháp nhanh. Chị cũng không biến phụ nữ thành nạn nhân của sự tự ti.
Chị nhắc tôi rằng phụ nữ không thiếu cố gắng. Họ chỉ cần một lộ trình đủ đúng, đủ bền và đủ tử tế để ở lại. Và với tôi, đó cũng là lời nhắc quan trọng trong hành trình dẫn dắt đội ngũ và xây giá trị.
BS Yến tin rằng nghề y không cho phép sự trì hoãn. Không có khái niệm làm tạm. Không có chỗ cho sự dễ dãi với bản thân. Ngay từ những năm đầu sau khi tốt nghiệp, BS Yến đã xác định rõ một điều. Nếu đã làm bác sĩ, thì phải làm đến cùng.
Cam kết đó theo bác sĩ suốt gần 20 năm hành nghề. Từ phòng khám nhỏ đến những ca điều trị phức tạp. Từ trẻ em lần đầu đi khám răng đến người lớn tuổi cần phục hình toàn hàm.
BS Yến và bản lĩnh của một người làm nghề thật
BS Yến không tin vào việc chờ đủ điều kiện rồi mới bắt đầu. Bác sĩ tin vào hành động. Tin vào kỷ luật. Tin rằng đã làm thì phải làm cho ra kết quả tốt nhất trong khả năng của mình.
Chính tư duy đó đã thôi thúc BS Yến liên tục học tập ở các quốc gia có nền nha khoa phát triển. Mỗi chuyến đi là một lần nâng chuẩn bản thân. Và là một lần mang thêm trách nhiệm về cho bệnh nhân Việt Nam.
BS Yến với trẻ em và sự dịu dàng cần thiết
Bên trong sự quyết liệt nghề nghiệp, BS Yến là một người rất giàu cảm xúc. Bác sĩ đặc biệt quan tâm đến trẻ em. BS Yến hiểu rằng một trải nghiệm nha khoa tồi có thể ám ảnh một đứa trẻ suốt nhiều năm.
Vì vậy, phòng khám không chỉ là nơi điều trị. Mà là nơi an toàn. Nhẹ nhàng. Tích cực. Trẻ đến không mang theo nỗi sợ. Mà mang theo sự tin tưởng. Đó là nền tảng để các em lớn lên với sức khỏe răng miệng tốt và tinh thần thoải mái.
BS Yến và trách nhiệm với từng quyết định
Mỗi ca điều trị với BS Yến đều là một cam kết cá nhân. Không làm cho nhanh. Không chọn giải pháp dễ. Bác sĩ luôn đặt câu hỏi với chính mình. Giải pháp này có thực sự tốt nhất cho bệnh nhân không. Có bền vững không. Có tôn trọng sinh học không.
Nghề y buộc BS Yến phải sống thẳng thắn. Chân thật. Và chịu trách nhiệm đến cùng với từng quyết định chuyên môn.
BS Yến và triết lý sống mãnh liệt
BS Yến chọn sống mãnh liệt trong từng phút giây. Không bỏ cuộc. Không làm nửa chừng. Tinh thần đó không chỉ thể hiện trong nghề nghiệp. Mà trong cách bác sĩ học tập, làm việc và đối xử với con người.
Ngày hôm nay phải tốt hơn ngày hôm qua. Đó là nguyên tắc sống mà BS Yến duy trì suốt nhiều năm. Không cần ồn ào. Không cần phô trương. Chỉ cần tiến lên đều đặn.
BS Yến và giá trị để lại
Nếu có một điều BS Yến mong bệnh nhân nhớ đến, thì đó không phải là danh xưng. Không phải là con số ca điều trị. Mà là cảm giác được tôn trọng. Được chăm sóc đúng cách. Và được trao lại một nụ cười khỏe mạnh.
BS Yến là minh chứng cho một sự thật giản dị. Sự thay đổi lớn không đến từ những điều to tát. Nó đến từ việc mỗi ngày làm đúng một việc. Làm cho tử tế. Và làm bằng cả trái tim.
Bác sĩ Yến là bác sĩ chuyên khoa Răng Hàm Mặt với gần 20 năm làm nghề, theo đuổi con đường điều trị đúng chuẩn, kỷ luật và đặt lợi ích lâu dài của bệnh nhân lên hàng đầu. Hành trình của Bác sĩ Yến không chỉ là câu chuyện về chuyên môn, mà là hành trình sống trọn với nghề y bằng bản lĩnh và trái tim.
Có những nỗi sợ… Không làm ta hoảng loạn mỗi ngày. Nhưng lại âm thầm chi phối những lựa chọn rất nhỏ trong cuộc sống, theo cách mà ta hiếm khi để ý.
Với nhiều người phụ nữ, những nỗi sợ ấy không mang hình hài rõ ràng. Nó không phải là một biến cố lớn, không phải một ký ức chấn thương cụ thể. Nó chỉ là cảm giác “mình không hợp”, “mình không làm được”, “mình nên tránh ra cho an toàn”. Và rồi, từng chút một, những điều ta né tránh trở thành ranh giới vô hình của chính cuộc đời mình.
Với tôi, nỗi sợ đó mang tên nước.
Khi Nỗi Sợ Không Có Ký Ức Nhưng Vẫn Rất Thật
Tôi không có một câu chuyện đuối nước trong quá khứ. Không có tai nạn, không có ký ức đau thương nào để viện dẫn. Nhưng chỉ cần đứng ở nơi mà chân không còn chạm đáy, cơ thể tôi phản ứng ngay lập tức. Tim đập nhanh hơn, hơi thở rối loạn, toàn thân căng cứng và đầu óc gần như trống rỗng.
Đó không phải là nỗi sợ được tạo ra bằng suy nghĩ. Đó là phản xạ. Một phản xạ rất thật, rất bản năng, như thể cơ thể tôi đang tự bảo vệ mình khỏi một mối nguy vô hình.
Và điều khiến nỗi sợ ấy trở nên “thuyết phục” hơn nữa là mỗi lần xuống nước, dù rất nhẹ, khi về nhà tôi đều bị ốm. Có khi cảm lạnh, có khi đau đầu, có khi mệt mỏi kéo dài nhiều ngày. Sự lặp lại ấy âm thầm hình thành trong tôi một niềm tin gần như tuyệt đối: cơ thể tôi không phù hợp với bơi lội.
Tôi biết bơi tốt cho sức khỏe. Tôi hiểu điều đó bằng lý trí. Nhưng với nhiều phụ nữ, lý trí không đủ mạnh để xóa đi những niềm tin đã được cơ thể ghi nhớ.
Cố Gắng Đúng Cách Nhưng Sai Phương Pháp
Tôi từng cố gắng thay đổi. Tôi đi học bơi một cách nghiêm túc. Thầy giáo tận tâm, hướng dẫn cẩn thận từng động tác, từng nhịp thở. Tôi cũng cố gắng làm theo, dù trong người lúc nào cũng căng thẳng.
Mười buổi học trôi qua. Nỗi sợ vẫn nguyên vẹn. Tôi học thêm năm buổi nữa. Tổng cộng mười lăm buổi.
Với nhiều người, từng ấy thời gian là đủ để bơi được. Nhưng với tôi, cảm giác xuống nước vẫn không khác mấy so với ban đầu. Tôi vẫn hoảng khi không chạm đáy. Tôi vẫn không tin mình có thể nổi. Và sau mỗi buổi học, tôi vẫn ốm.
Những nỗ lực không mang lại kết quả khiến tôi dần chấp nhận một suy nghĩ rất quen thuộc của nhiều phụ nữ: có những giới hạn là bẩm sinh. Có lẽ không phải điều gì cũng cần vượt qua. Có lẽ chấp nhận mình “không hợp” với một số thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Tôi dừng lại. Không trong tức giận. Không trong thất vọng. Mà trong một sự cam chịu rất âm thầm.
Thầy Phạm Thành Long Và Cách Tiếp Cận Hoàn Toàn Khác
Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi khi tôi gặp thầy phạm thành long.
Điều khiến tôi nhớ mãi không phải là kỹ thuật bơi, mà là cách thầy nhìn vào nỗi sợ của tôi. Thầy không bắt đầu bằng việc yêu cầu tôi xuống nước. Thầy bắt đầu bằng việc giúp tôi hiểu chính mình.
Thầy nói rằng nỗi sợ của tôi không đến từ nước, mà đến từ việc tôi mất kiểm soát cơ thể và hơi thở khi ở trong môi trường nước. Khi con người mất kiểm soát, não bộ sẽ kích hoạt phản xạ sinh tồn, dù thực tế không hề nguy hiểm như ta tưởng.
Lần đầu tiên, tôi được giải thích một cách rõ ràng, dễ hiểu vì sao con người có thể nổi, vì sao nước không “nhấn chìm” mình như tôi từng nghĩ. Không phải bằng những khái niệm phức tạp, mà bằng những hình dung rất đời thường.
Khi lý trí hiểu, cảm xúc bắt đầu dịu lại. Nỗi sợ không biến mất ngay, nhưng nó không còn nắm quyền điều khiển hoàn toàn.
Khi Người Phụ Nữ Được Phép Đi Chậm
Thầy phạm thành long không ép tôi phải bơi ngay. Không thúc. Không tạo áp lực. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, từng bước nhỏ.
Tôi học cách thở. Tôi học cách thả lỏng cơ thể. Tôi học cách để nước nâng mình lên thay vì chống lại nó.
Và rồi, một khoảnh khắc rất quan trọng xảy ra. Tôi nhận ra mình đang nổi. Không gồng. Không hoảng. Không cố gắng. Chỉ là nổi.
Khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng nó làm sụp đổ một niềm tin đã tồn tại trong tôi suốt nhiều năm. Hóa ra vấn đề không phải là tôi không thể bơi, mà là tôi chưa bao giờ được học theo một cách phù hợp với mình.
Sự Thay Đổi Bắt Đầu Từ Bên Trong
Khi nỗi sợ tan đi, bơi lội trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi không còn hoảng khi xuống nước. Cơ thể không còn căng cứng. Tôi bắt đầu cảm nhận được sự nâng đỡ của nước.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là sau những buổi bơi đó, tôi không còn bị ốm nữa. Nỗi lo lớn nhất trong tôi biến mất một cách rất tự nhiên, không cần đấu tranh.
Từ trải nghiệm này, tôi hiểu rằng bơi không khó. Khó là học sai cách. Và khi học sai cách, con người rất dễ gắn cho mình những nhãn mác như “tôi không hợp”, “tôi không làm được”, trong khi vấn đề thực chất nằm ở phương pháp.
Bài Học Vượt Ra Ngoài Hồ Bơi
Bài học từ thầy phạm thành long không chỉ dừng lại ở bơi lội. Nó khiến tôi nhìn lại rất nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống.
Khi một người phụ nữ liên tục thất bại, phản xạ quen thuộc là tự trách mình. Nhưng đôi khi, điều cần làm không phải là cố gắng nhiều hơn, mà là dừng lại để xem mình đang đi đúng đường hay chưa.
Khi phương pháp thay đổi, kết quả thay đổi theo. Khi cách tiếp cận thay đổi, cảm nhận về bản thân cũng thay đổi.
Học bơi chỉ là bề mặt. Sự thay đổi thật sự nằm ở cách tôi nhìn nhận chính mình. Từ một người tin rằng mình có những giới hạn cố định, tôi bắt đầu hiểu rằng rất nhiều giới hạn chỉ tồn tại trong suy nghĩ.
Khi Gặp Đúng Người Dẫn Đường
Nhìn lại hành trình ấy, tôi hiểu rằng điều khó nhất trong thay đổi không phải là nỗ lực. Mà là tìm đúng con đường. Và đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là bạn mạnh đến đâu, mà là bạn có gặp đúng người dẫn đường hay không.
Thầy phạm thành long không chỉ giúp tôi vượt qua nỗi sợ nước. Thầy giúp tôi học cách đối thoại thẳng thắn với chính mình. Học cách lắng nghe cơ thể. Học cách thay đổi niềm tin một cách nhẹ nhàng nhưng triệt để.
Với nhiều phụ nữ, sự thay đổi lớn nhất không đến từ việc trở nên mạnh mẽ hơn, mà đến từ việc được phép hiểu mình sâu hơn.
Và đôi khi, chỉ cần một người thầy đúng, một phương pháp đúng, cuộc đời sẽ mở ra theo một cách hoàn toàn khác.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về Nguyễn Ngọc Phan rất giản dị. Anh là một Việt kiều ham học hỏi, nhiệt tình và hòa đồng. Anh không mang theo sự “khoe khoang thành tựu” khi bước vào cộng đồng mới.
Anh không cố gắng chứng minh mình là ai. Anh dành nhiều thời gian lắng nghe và đặt câu hỏi. Anh luôn thể hiện sự tôn trọng với những góc nhìn khác.
Trong kinh doanh, giữ được sự khiêm nhường sau nhiều năm trải nghiệm quốc tế không hề dễ. Chính phong thái đó khiến tôi chú ý.
Doanh nhân xuyên biên giới nhưng không đánh mất gốc
Nguyễn Ngọc Phan hiện là doanh nhân tại Đức. Anh có hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực ẩm thực và thương mại châu Á. Anh cũng phát triển nhiều hoạt động kinh doanh giữa Việt Nam và Đức.
Anh chia sẻ rằng con đường của mình không phải lúc nào cũng dễ dàng. Tuy vậy, anh luôn giữ một nguyên tắc rõ ràng. Đó là xây dựng doanh nghiệp bền vững, dựa trên giá trị thật và trách nhiệm kinh tế.
Ở môi trường châu Âu, tiêu chuẩn và luật lệ rất cao. Vì vậy, lựa chọn này đòi hỏi kỷ luật và bản lĩnh lớn.
Thái độ luôn coi mình là người đang học
Điều khiến tôi ấn tượng không phải số năm kinh nghiệm của anh. Điều đáng chú ý là thái độ luôn coi mình là người đang học.
Anh hỏi nhiều về cách người Việt làm thương hiệu. Anh quan tâm đến cách xây cộng đồng và phát triển con người. Anh cũng tìm hiểu cách cân bằng giữa hiệu quả kinh doanh và giá trị nhân văn.
Những câu hỏi của anh không mang tính xã giao. Anh hỏi để hiểu sâu hơn và làm tốt hơn.
Khi nhìn lại chính mình
Là một CEO, tôi từng có giai đoạn nghĩ rằng kinh nghiệm nhiều đồng nghĩa với “biết rồi”. Tôi cũng từng nghĩ vị trí càng cao thì càng nên nói nhiều hơn.
Quan sát cách anh Phan bước vào môi trường mới khiến tôi suy nghĩ lại. Tôi tự hỏi liệu mình còn giữ được sự mở lòng như trước hay không.
Kinh doanh thực chất là làm việc với con người. Con người luôn thay đổi, và thị trường luôn vận động. Khi người lãnh đạo dừng học, tổ chức cũng sẽ dừng lớn.
Kinh doanh xuyên văn hóa cần sự tôn trọng
Làm việc giữa Việt Nam và Đức không chỉ liên quan đến ngôn ngữ hay pháp lý. Điều quan trọng hơn là cách giữ chữ tín và tôn trọng cam kết. Sự đúng giờ và tinh thần chịu trách nhiệm cũng rất quan trọng.
Anh Phan từng chia sẻ rằng kinh doanh lâu dài tại Đức không thể làm theo kiểu chụp giật. Mọi mối quan hệ cần được xây bằng sự minh bạch và nhất quán. Niềm tin không thể xây nhanh, nhưng có thể mất rất nhanh.
Tinh thần cho đi tạo nên sự khác biệt
Một điều tôi trân trọng ở Nguyễn Ngọc Phan là sự nhiệt tình và hòa đồng tự nhiên. Anh kết nối mọi người không vì lợi ích trước mắt. Anh sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm và giới thiệu cơ hội cho người khác.
Đó là dấu hiệu của một người đủ vững vàng để không sợ cho đi.
Bài học cho hành trình lãnh đạo
Từ câu chuyện của anh Phan, tôi nhắc mình ba điều rõ ràng. Đừng để kinh nghiệm khiến mình trở nên khép kín. Đừng để khác biệt văn hóa trở thành rào cản. Đừng đánh đổi giá trị dài hạn lấy lợi ích ngắn hạn.
Kinh doanh bền vững không nằm ở việc đi nhanh nhất. Điều quan trọng là đi đúng hướng và đi đủ lâu.
Lời kết
Tôi trân trọng Nguyễn Ngọc Phan vì tinh thần học hỏi và sự tử tế anh giữ suốt nhiều năm kinh doanh. Sau hơn hai thập kỷ lăn lộn thương trường, anh vẫn giữ được khả năng kết nối con người.
Với tôi, đó là lời nhắc sâu sắc: đi xa đến đâu, làm lớn đến mức nào, cốt lõi của kinh doanh vẫn là làm người cho đàng hoàng.
Nguyễn Mạnh Dương là cái tên gắn liền với một lựa chọn không dễ dàng. Đó là lựa chọn quay về Việt Nam với 300 USD trong tay, bỏ lại sau lưng cuộc sống ổn định tại Anh. Khi Nguyễn Mạnh Dương bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất năm 2006, anh không có người đón, không nhà cửa, không hậu thuẫn. Chỉ có một chiếc vali nhỏ và niềm tin rằng giáo dục Việt Nam cần một con đường khác.