Thầy Phạm Thành Long- Người thầy đã dạy cho tôi rất nhiều bài học sâu sắc

Bài Học Về Sự Thay Đổi Bắt Đầu Từ Một Cái Cây Trong Nước

Có những khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng sau đó mình nhận ra:
Chúng đã âm thầm làm mình thay đổi cách nhìn cả cuộc đời.

Với mình, một trong những khoảnh khắc như vậy bắt đầu từ…
một cái cây được trồng trong nước.

Không phải trong lớp học.
Không phải trên sân khấu.
Cũng không phải từ một bài giảng dài.

Chỉ là một buổi rất bình thường.

Một Niềm Tin Cũ Mà Mình Chưa Từng Nghi Ngờ

Mình sinh ra ở nông thôn.
Cây cối, ruộng vườn, đất đai vốn là thứ rất quen thuộc.

Vì thế, trong đầu mình khi đó có một niềm tin gần như “hiển nhiên”:

  • Cây thì phải trồng bằng đất
  • Đất là điều kiện sống
  • Nước chỉ là thứ để tưới

Mình chưa từng nghi ngờ điều đó.

Cho đến khi mình thấy Phạm Thành Long trồng cây… bằng nước.

Mình nhớ rất rõ cảm giác lúc đó.
Không phải phản đối.
Không khó chịu.
Chỉ là không hiểu.

Và mình hỏi – rất thật:

“Trồng như vậy để làm gì hả thầy?”
“Sao phải xếp từng cái rễ xuống nước như thế ạ?”

Cái Cách Thầy Trả Lời Khiến Mình Dừng Lại

Thầy không trả lời ngay.

Thầy cầm cây lên.
Rất nhẹ. Nhưng rất chắc.

Rồi mình hỏi Thầy:

“Cây này trồng bao lâu rồi ạ?”

Thầy đáp:

“Từ hôm học EC đấy.”

Thầy chỉ vào bộ rễ.

Rễ trắng.
Rễ dài.
Rễ khỏe.

Khoảnh khắc đó, mình không nói gì được nữa.

Không phải vì con số hai tuần.
Mà vì mình chợt nhận ra:
một niềm tin mình mang theo rất lâu vừa sụp xuống.

Cây Không Sống Nhờ Đất – Cây Sống Nhờ Điều Kiện

Lúc đó, mình hiểu ra một điều rất đơn giản, nhưng trước đây mình chưa từng nghĩ tới:

Cây không sống nhờ đất.
Cây sống nhờ điều kiện phù hợp cho bộ rễ.

Đất chỉ là một môi trường.
Nước cũng là một môi trường.

Điều quan trọng không phải là hình thức bên ngoài, mà là những gì đang nuôi dưỡng bên trong.

Và ngay lúc đó, mình biết:
Thầy không chỉ đang trồng cây.
Thầy đang chỉ cho mình cách nhìn về sự tăng trưởng.

Mình Nhận Ra: Có Thể Mình Đã Ở Sai Môi Trường

Trước đây, mình luôn nghĩ:

  • Muốn thay đổi → phải làm điều gì đó thật lớn
  • Phải cố gắng nhiều hơn
  • Phải ép bản thân kỷ luật hơn

Nhưng khi nhìn cái cây đó, mình chợt thấy một khả năng khác:

Có khi mình không kém.
Chỉ là mình đang ở trong một môi trường không phù hợp để phát triển.

Giống như một cái cây khỏe, nhưng bị trồng vào nơi không nuôi được bộ rễ.

Nó không chết ngay. Nhưng cũng không thể lớn lên đúng nghĩa.

Một Câu Hỏi Ngây Thơ Và Một Sự Thức Tỉnh

Câu hỏi “trồng thế này để làm gì” của mình thực ra phản ánh rất rõ con người mình lúc đó.

Mình luôn muốn:

  • Thấy kết quả nhanh
  • Hiểu ngay lợi ích
  • Biết rõ mục đích

Nhưng thầy cho mình thấy:

Có những thứ không thể nhìn bằng kết quả ngắn hạn.
Phải nhìn bằng quá trình hình thành bộ rễ.

Bộ rễ thì:

  • Không ai nhìn thấy
  • Không ai khen
  • Không ai vỗ tay

Nhưng nếu rễ sai, mọi thứ phía trên đều vô nghĩa.

Thầy Không Dạy Mình Phải Thay Đổi – Nhưng Mình Tự Thấy Mình Cần

Điều mình rất trân trọng ở thầy là:

  • Thầy không ép
  • Không nói đạo lý
  • Không bảo ai “phải làm thế này, phải làm thế kia”

Thầy chỉ làm đúng. Và để người khác tự nhìn thấy.

Thầy không nói “con cần thay đổi”. Nhưng sau hôm đó, mình tự thấy mình không thể tiếp tục như cũ.

Và sự thay đổi đó đến rất nhẹ. Nhưng rất sâu.

Phạm Thành Long

Từ Cái Cây, Mình Nhìn Lại Chính Mình

Sau hôm đó, mình tự hỏi:

  • Mình đang nuôi dưỡng “bộ rễ” của mình bằng gì?
  • Môi trường xung quanh mình có giúp mình lớn lên không?
  • Hay mình chỉ đang cố gắng sống sót?

Mình nhận ra:

  • Mình từng quá tập trung vào kết quả
  • Quá nôn nóng
  • Quá ít kiên nhẫn với nền tảng

Trong khi, mọi sự phát triển thật đều bắt đầu từ phần không ai thấy.

Sự Thay Đổi Không Đến Từ Ép Buộc

Thầy không kéo rễ cho cây dài ra. Thầy chỉ tạo điều kiện.

Và cây tự lớn. Từ đó, mình hiểu:

Thay đổi bền vững không đến từ việc ép bản thân.
Mà đến từ việc thiết kế lại môi trường sống.

Khi môi trường đúng:

  • Hành vi thay đổi
  • Kết quả thay đổi

Một cách tự nhiên. Không cần gồng.

Kết Lại – Một Điều Nhỏ Nhưng Theo Mình Rất Lâu

Nếu hôm đó mình không hỏi câu hỏi ngây thơ kia,
có lẽ mình vẫn nghĩ trồng cây thì phải có đất.

Và cũng có thể, mình vẫn đang cố gắng lớn lên trong một môi trường không phù hợp.Từ cái cây trong nước đó, mình mang theo một bài học rất rõ:

Đừng vội trách mình khi chưa phát triển như mong muốn.
Hãy xem lại môi trường.
Hãy xem lại điều kiện.
Hãy xem lại bộ rễ.

Có thể bạn không kém.Chỉ là bạn đang ở sai chỗ. Và khi bạn tìm được nơi phù hợp,sự thay đổi sẽ đến nhẹ hơn, sâu hơn, và bền hơn rất nhiều.

Mời bạn đọc thêm https://long.vn/pham-thanh-long-la-ai/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *