Tôi biết đến Phan Duy Thiệp qua câu chuyện khởi nghiệp không mấy hào nhoáng, nhưng rất thật. Không phải câu chuyện “đi tắt đón đầu”, cũng không phải hành trình có sẵn bệ phóng. Đó là câu chuyện của một người trẻ chọn tự đứng lên bằng đôi chân của mình và chấp nhận trả giá cho mọi lựa chọn.
Điều này khiến tôi dừng lại. Trong vai trò CEO, tôi hiểu rất rõ rằng tự lập không phải là khẩu hiệu, mà là trạng thái phải gánh đủ mọi hệ quả.
Xuất phát điểm thấp không phải là bất lợi lớn nhất
Phan Duy Thiệp sinh ra tại một vùng quê ở Bắc Ninh, trong một gia đình không mấy khá giả. Không quan hệ, không hậu thuẫn và không có con đường sẵn.
Nhưng điều tôi thấy ở anh không phải sự thiếu thốn. Điều tôi thấy là ý thức rất sớm về trách nhiệm cá nhân. Ước mơ của anh không phải làm giàu nhanh, mà là:
tự chủ
không phụ thuộc và sống bằng chính năng lực của mình
Điều này nghe rất giản dị, nhưng lại là nền móng của bản lĩnh sau này.

Từ câu chuyện của Thiệp, tôi soi lại con đường mình đã đi
Là người dẫn dắt đội ngũ, tôi từng tự hỏi: “Nếu ngày mai không còn gì chống lưng, mình còn đứng vững không?” Câu chuyện của Thiệp buộc tôi phải thành thật với chính mình.
Anh chọn con đường khó ngay từ đầu. Anh rời môi trường an toàn, làm đủ nhiều công việc và tự mình học hỏi. Anh cũng tự sai và tự sửa. Không ai dạy anh cách làm doanh nhân. Chính thực tế đã đào tạo anh bằng áp lực và cái giá rất thật.
Khi bản thân trở thành điểm tựa duy nhất
Có một giai đoạn trong hành trình của Thiệp mà tôi rất đồng cảm. Đó là khi không còn ai để dựa, chính mình trở thành nơi phải dựa vào.
Không sự bảo lãnh, không lời hứa chắc chắn, và không ai đứng sau nói rằng cứ làm đi. Chỉ còn lựa chọn và hậu quả của lựa chọn đó. Đây chính là giai đoạn mà một người hoặc trưởng thành rất nhanh, hoặc gãy hẳn. Thiệp đã chọn cách trưởng thành.

Rời bỏ khi đang ổn định là quyết định khó nhất
Một điểm tôi rất nể ở Phan Duy Thiệp là dám rời đi khi mọi thứ đang tạm ổn. Rất nhiều người chỉ rời bỏ khi đã thất bại. Nhưng rời bỏ khi đang ổn định mới là bài toán khó. Nó đòi hỏi tầm nhìn dài hạn, sự trung thực với bản thân và dũng khí chịu trách nhiệm cho một lần quay về điểm xuất phát.
Là CEO, tôi hiểu rất rõ cảm giác này. Có những con đường không sai, nhưng không còn đúng với phiên bản tiếp theo của mình.
Thay đổi bền vững luôn bắt đầu từ bên trong
Qua nhiều lần bắt đầu lại, điều Thiệp rút ra không phải chỉ là chiến lược kinh doanh. Điều quan trọng hơn là kỷ luật cá nhân, khả năng chịu trách nhiệm và niềm tin vào chính mình, kể cả khi xung quanh chưa ai tin.
Điều này khiến tôi nhìn lại rất sâu. Mình đang dẫn dắt đội ngũ bằng nội lực hay chỉ bằng vị trí? Một tổ chức chỉ bền khi người đứng đầu không trốn tránh trách nhiệm.
Dám kết thúc để không đi sai đường quá lâu
Có những giai đoạn Thiệp nhận ra rằng nếu tiếp tục, anh sẽ ngày càng rời xa phiên bản tốt nhất của mình. Và anh chọn dừng lại. Tôi nghĩ đây là dạng dũng cảm rất hiếm. Đó là dũng cảm kết thúc, không chỉ dũng cảm bắt đầu.
Trong kinh doanh, có những thứ càng kéo dài càng trả giá nhiều hơn. Càng cố giữ, ta càng nhỏ lại. Bài học này tôi mang theo rất kỹ trong vai trò CEO.
Điều tôi mang về cho chính hành trình của mình
Từ câu chuyện của Phan Duy Thiệp, tôi nhắc mình rất rõ:
Đừng đổ lỗi cho xuất phát điểm
Đừng đợi ai đó đến cứu mình
Và đừng làm doanh nhân nếu không sẵn sàng chịu trách nhiệm trọn vẹn cho cuộc đời mình
Con đường tự lập không hào nhoáng, nhưng nó cho bạn một thứ rất quý: tự do nội tâm.

Một hành trình đáng trân trọng
Tôi trân trọng Phan Duy Thiệp không phải vì anh đã thành công đến đâu, mà vì anh chọn trở thành người không trốn tránh chính mình. Câu chuyện của anh là một lời nhắc nhẹ nhưng rất thật: bạn không cần một xuất phát điểm hoàn hảo để bắt đầu.
Bạn chỉ cần đủ dũng khí để lựa chọn, đủ kỷ luật để đi tiếp, và đủ trung thực để không đi sai hướng quá lâu. Với tôi, trong vai trò người dẫn dắt, đó là bản lĩnh cốt lõi của một doanh nhân tự lập.


