Tôi biết đến Phạm Văn Bình, mọi người hay gọi thân mật là Sáu Bình, qua một câu chuyện rất đời: khởi nghiệp không bằng hào quang, mà bằng một khoản vốn nhỏ, một quyết định run tay và những lần trả học phí bằng chính giấc ngủ của mình.
Có những người kể về thành công như một đường thẳng. Sáu Bình kể như một đường gấp khúc: có liều, có sai, có ảo tưởng, có suýt vỡ kế hoạch cuộc đời rồi mới tới đoạn tỉnh ra. Chính kiểu câu chuyện như vậy khiến tôi chú ý, vì nó giống thực tế của đa số chúng ta hơn.

40 triệu đồng và một cú “dám”
Năm 2016, Sáu Bình bắt đầu với 40 triệu đồng, số tiền tích lũy sau hai năm làm ngân hàng. Anh mua căn nhà cấp 4 ở Bình Tân với phần lớn vốn vay, rồi cải tạo và bán lại, lãi khoảng 60 triệu.
Con số không lớn, nhưng điều đáng nói nằm ở quyết định đầu tiên. Đó là lần một người tin rằng mình có thể thay đổi cuộc đời bằng lựa chọn của chính mình. Trong vai trò CEO, tôi hiểu cảm giác run đó. Có những quyết định ta làm không vì chắc thắng, mà vì nếu không bước qua, mình sẽ kẹt ở một phiên bản nhỏ mãi mãi.
Cái bẫy tự mãn
Sau vài thương vụ thuận lợi, Sáu Bình tăng tốc. Cũng như nhiều người đi lên nhanh, anh bước vào cái bẫy quen thuộc: tưởng rằng mình giỏi, trong khi phần lớn là do thị trường đang thuận lợi.
Trong kinh doanh, có một giai đoạn rất nguy hiểm. Kết quả đến nhanh, lòng tin phình to và nguyên tắc bị xem nhẹ. Quyết định bắt đầu dựa trên cảm xúc hoặc đám đông. Bẫy đó không nằm trong thị trường, mà nằm trong cái tôi.

Khi thị trường đảo chiều
Giai đoạn 2022 đến 2024 khó khăn, Sáu Bình kẹt dòng tiền, thanh khoản giảm và dự án kéo dài. Có lúc không đủ tiền lương nhân sự, phải vay nóng và mất ngủ liên tục.
Đọc đoạn này, tôi tự hỏi chính mình: nếu ngày mai mọi thứ chậm lại, điều gì sẽ giữ mình đứng vững? Đội nhóm, quy trình, dòng tiền hay uy tín? Đội ngũ không sống bằng hy vọng, họ sống bằng hệ thống.
Giá trị của cộng đồng
Sáu Bình xem BNI là một điểm rẽ quan trọng. Anh chuyển từ làm một mình sang hiểu giá trị của việc cho đi đúng cách. Cho sự hỗ trợ, cho giới thiệu phù hợp và cho giá trị thật để nhận lại niềm tin.
Điều này không chỉ đúng với networking. Nó cũng đúng với cách xây thương hiệu. Trong ngành làm đẹp, nếu chỉ tập trung nhận doanh thu mà không cho kiến thức, trải nghiệm và sự tử tế, khách hàng sẽ rời đi rất nhanh.

Tái cấu trúc bên trong
Sáu Bình nói Eagle Camp là nơi anh tái cấu trúc bên trong. Trước đó, mục tiêu là tiền. Sau đó, anh xem tiền là hệ quả, còn giá trị sống mới là gốc.
Một doanh nghiệp có thể tái cấu trúc trong vài tháng. Nhưng tái cấu trúc bản thân đôi khi mất nhiều năm. Nếu người đứng đầu không thay đổi, doanh nghiệp chỉ thay hình chứ không thay chất.
Giấc mơ trồng cây
Tôi chú ý đến giấc mơ trồng hàng triệu cây xanh của Sáu Bình. Anh đặt câu hỏi rất thực tế: nếu trồng theo cách cũ, một đời người trồng được bao nhiêu cây?
Từ đó, anh chọn tạo dòng tiền trên Internet rồi quay lại phục vụ đất, rừng và không gian sống xanh. Điều này khiến tôi liên hệ trực tiếp đến ngành làm đẹp. Làm đúng thôi chưa đủ, muốn giúp nhiều người hơn thì phải mở rộng quy mô giá trị.
Câu hỏi mang theo
Sáu Bình đặt một câu hỏi nền: “Việc này có làm con người hạnh phúc hơn không?” Tôi nghĩ bất kỳ người làm chủ nào cũng nên tự hỏi điều đó.
Trong ngành làm đẹp, nếu sản phẩm khiến phụ nữ lo lắng hơn hoặc phụ thuộc hơn, đó không phải con đường tôi chọn. Tôi muốn phụ nữ hiểu bản thân hơn, tự tin hơn và thấy cuộc sống nhẹ lại một chút.
Điều tôi trân trọng
Sáu Bình không khiến tôi ngưỡng mộ vì sự giàu có. Anh khiến tôi trân trọng vì dám thừa nhận sai lầm, dám thay đổi từ gốc và dám biến một giấc mơ tử tế thành chiến lược sống.













