Sáu Bình và điều khiến tôi nhìn lại: đôi khi “ngã” là cách cuộc đời buộc mình lớn lên

Tôi biết đến Phạm Văn Bình, mọi người hay gọi thân mật là Sáu Bình, qua một câu chuyện rất đời: khởi nghiệp không bằng hào quang, mà bằng một khoản vốn nhỏ, một quyết định run tay và những lần trả học phí bằng chính giấc ngủ của mình.

Có những người kể về thành công như một đường thẳng. Sáu Bình kể như một đường gấp khúc: có liều, có sai, có ảo tưởng, có suýt vỡ kế hoạch cuộc đời rồi mới tới đoạn tỉnh ra. Chính kiểu câu chuyện như vậy khiến tôi chú ý, vì nó giống thực tế của đa số chúng ta hơn.

40 triệu đồng và một cú “dám”

Năm 2016, Sáu Bình bắt đầu với 40 triệu đồng, số tiền tích lũy sau hai năm làm ngân hàng. Anh mua căn nhà cấp 4 ở Bình Tân với phần lớn vốn vay, rồi cải tạo và bán lại, lãi khoảng 60 triệu.

Con số không lớn, nhưng điều đáng nói nằm ở quyết định đầu tiên. Đó là lần một người tin rằng mình có thể thay đổi cuộc đời bằng lựa chọn của chính mình. Trong vai trò CEO, tôi hiểu cảm giác run đó. Có những quyết định ta làm không vì chắc thắng, mà vì nếu không bước qua, mình sẽ kẹt ở một phiên bản nhỏ mãi mãi.

Cái bẫy tự mãn

Sau vài thương vụ thuận lợi, Sáu Bình tăng tốc. Cũng như nhiều người đi lên nhanh, anh bước vào cái bẫy quen thuộc: tưởng rằng mình giỏi, trong khi phần lớn là do thị trường đang thuận lợi.

Trong kinh doanh, có một giai đoạn rất nguy hiểm. Kết quả đến nhanh, lòng tin phình to và nguyên tắc bị xem nhẹ. Quyết định bắt đầu dựa trên cảm xúc hoặc đám đông. Bẫy đó không nằm trong thị trường, mà nằm trong cái tôi.

Khi thị trường đảo chiều

Giai đoạn 2022 đến 2024 khó khăn, Sáu Bình kẹt dòng tiền, thanh khoản giảm và dự án kéo dài. Có lúc không đủ tiền lương nhân sự, phải vay nóng và mất ngủ liên tục.

Đọc đoạn này, tôi tự hỏi chính mình: nếu ngày mai mọi thứ chậm lại, điều gì sẽ giữ mình đứng vững? Đội nhóm, quy trình, dòng tiền hay uy tín? Đội ngũ không sống bằng hy vọng, họ sống bằng hệ thống.

Giá trị của cộng đồng

Sáu Bình xem BNI là một điểm rẽ quan trọng. Anh chuyển từ làm một mình sang hiểu giá trị của việc cho đi đúng cách. Cho sự hỗ trợ, cho giới thiệu phù hợp và cho giá trị thật để nhận lại niềm tin.

Điều này không chỉ đúng với networking. Nó cũng đúng với cách xây thương hiệu. Trong ngành làm đẹp, nếu chỉ tập trung nhận doanh thu mà không cho kiến thức, trải nghiệm và sự tử tế, khách hàng sẽ rời đi rất nhanh.

Tái cấu trúc bên trong

Sáu Bình nói Eagle Camp là nơi anh tái cấu trúc bên trong. Trước đó, mục tiêu là tiền. Sau đó, anh xem tiền là hệ quả, còn giá trị sống mới là gốc.

Một doanh nghiệp có thể tái cấu trúc trong vài tháng. Nhưng tái cấu trúc bản thân đôi khi mất nhiều năm. Nếu người đứng đầu không thay đổi, doanh nghiệp chỉ thay hình chứ không thay chất.

Giấc mơ trồng cây

Tôi chú ý đến giấc mơ trồng hàng triệu cây xanh của Sáu Bình. Anh đặt câu hỏi rất thực tế: nếu trồng theo cách cũ, một đời người trồng được bao nhiêu cây?

Từ đó, anh chọn tạo dòng tiền trên Internet rồi quay lại phục vụ đất, rừng và không gian sống xanh. Điều này khiến tôi liên hệ trực tiếp đến ngành làm đẹp. Làm đúng thôi chưa đủ, muốn giúp nhiều người hơn thì phải mở rộng quy mô giá trị.

Câu hỏi mang theo

Sáu Bình đặt một câu hỏi nền: “Việc này có làm con người hạnh phúc hơn không?” Tôi nghĩ bất kỳ người làm chủ nào cũng nên tự hỏi điều đó.

Trong ngành làm đẹp, nếu sản phẩm khiến phụ nữ lo lắng hơn hoặc phụ thuộc hơn, đó không phải con đường tôi chọn. Tôi muốn phụ nữ hiểu bản thân hơn, tự tin hơn và thấy cuộc sống nhẹ lại một chút.

Điều tôi trân trọng

Sáu Bình không khiến tôi ngưỡng mộ vì sự giàu có. Anh khiến tôi trân trọng vì dám thừa nhận sai lầm, dám thay đổi từ gốc và dám biến một giấc mơ tử tế thành chiến lược sống.

Trung Ô Tô và bài học về chữ “tín” trong những ngành không cho phép sai lầm

Tôi biết đến Trương Văn Trung, hay Trung Ô Tô, qua cách anh nói về nghề. Anh nói ít, không khoe thành tích và cũng không nói quá. Trong thị trường xe cũ, một quyết định sai có thể khiến khách trả giá rất lớn. Vì vậy, cách Trung làm nghề khiến tôi suy nghĩ nhiều.

Không chọn đi nhanh

Hơn 12 năm làm nghề mua bán và thẩm định ô tô đã qua sử dụng, Trung không chọn con đường dễ. Anh không chạy số bằng mọi giá. Anh cũng không dùng hình ảnh hào nhoáng để che rủi ro.

Thay vào đó, anh kiểm tra kỹ, định giá đúng và sẵn sàng từ chối bán khi chiếc xe không phù hợp. Điều này khiến tôi liên hệ trực tiếp đến ngành làm đẹp. Không phải khách nào cũng nên bán, và không phải doanh thu nào cũng nên giữ.

Mỗi giao dịch là một cam kết dài hạn

Trung điều hành showroom tại 237 Nguyễn Xiển, Hà Nội. Anh trực tiếp gặp khách, thẩm định xe và tư vấn. Anh cũng chịu trách nhiệm trọn vẹn cho mỗi giao dịch.

Mỗi chiếc xe trước khi bán đều được rà soát kỹ thuật và kiểm tra pháp lý. Uy tín cá nhân luôn được đặt lên hàng đầu. Điều này khiến tôi tự hỏi: sản phẩm mình bán hôm nay, nhiều năm sau, khách còn yên tâm không?

Nghề rủi ro cao cần kỷ luật nghiêm ngặt

Xe cũ là ngành không cho phép làm ẩu. Một lỗi nhỏ có thể gây tai nạn hoặc phát sinh chi phí lớn. Chính những lần trả giá trong giai đoạn đầu buộc Trung phải thay đổi. Anh học sâu về kỹ thuật, hiểu rõ pháp lý và luôn đặt mình vào vị trí khách hàng trước khi quyết định.

Tôi nhận ra một điểm chung: người làm nghề tử tế thường trưởng thành từ sai lầm, nhưng họ không lặp lại sai lầm đó với khách.

Khách hàng quay lại vì sự an tâm

Nhiều khách tìm đến Trung với tâm lý sợ bị lừa và thiếu kiến thức. Sau khi được tư vấn, họ hiểu rõ chiếc xe mình mua. Họ cũng biết những rủi ro có thể xảy ra.

Khách quay lại và giới thiệu người thân chính là kết quả của quá trình làm nghề có trách nhiệm. Trong ngành làm đẹp cũng vậy. Niềm tin không đến từ lời hứa mà đến từ trải nghiệm lặp lại đủ lâu.

Kỷ luật cá nhân phản ánh vào kỷ luật nghề nghiệp

Trung chạy marathon 42km để rèn sức bền và khả năng chịu áp lực. Anh không xem đó là thành tích để khoe. Anh xem đó là cách rèn kỷ luật.

Tôi tin rằng người không kỷ luật với bản thân rất khó kỷ luật với công việc. Trong các ngành như xe cũ, làm đẹp hay sức khỏe, kỷ luật cá nhân chính là lớp bảo vệ đầu tiên cho khách hàng.

Xây thương hiệu bằng chữ tín

Trung không xây thương hiệu bằng hình ảnh hào nhoáng. Anh xây bằng những việc làm đúng được lặp lại mỗi ngày. Anh giữ sự kiên trì và chữ tín trong từng giao dịch.

Điều này nhắc tôi rằng thương hiệu mạnh không phải thương hiệu được biết nhiều nhất. Thương hiệu mạnh là thương hiệu được tin lâu nhất.

Trung Ô Tô trong góc nhìn của tôi

Trung đại diện cho một kiểu người làm nghề nghiêm túc. Anh chấp nhận đi chậm và đặt trách nhiệm lên trên lợi nhuận ngắn hạn. Những người như Trung giúp tôi củng cố một niềm tin: khi bạn giữ chữ tín đủ lâu, thị trường sẽ tự chọn bạn.

BaBinh Alvara và bài học về kỷ luật nội tâm của người phụ nữ làm chủ

Tôi biết đến BaBinh Alvara không phải qua những sân khấu rực đèn. Tôi biết bà qua những câu chuyện rất thật của một người phụ nữ làm chủ, làm vợ và làm mẹ cùng lúc. Ở BaBinh, tôi không thấy hình ảnh của một nữ doanh nhân “thành công sớm”. Tôi thấy một người đi lên chậm nhưng đi bằng toàn bộ trách nhiệm với cuộc đời mình.

Một xuất phát điểm không cho phép sự vô tư

BaBinh sinh năm 1990 và gánh trách nhiệm gia đình từ rất sớm. Bà đi làm sớm, học nghề và học kế toán. Sau đó, bà theo mẹ sang Campuchia để thay đổi cuộc sống.

Khi nghe câu chuyện này, tôi không nghĩ về giàu hay nghèo. Tôi nghĩ đến trách nhiệm. Có những người không được phép yếu đuối vì phía sau họ là cả gia đình. Điều đó tạo nên một kiểu phụ nữ không ồn ào, không đổ lỗi và không cho mình quyền bỏ cuộc.

Gia đình đi cùng doanh nghiệp

Tên BaBinh Alvara mang ý nghĩa gia đình đồng hành. “Ba” là tên chồng, “Bình” là tên khai sinh của bà. Hai vợ chồng cùng xây dựng doanh nghiệp trong lĩnh vực in ấn, quảng cáo, biển hiệu, LED, decor, nội thất và xây dựng.

Chi tiết này khiến tôi rất chú ý. Ở nhiều nơi, gia đình bị hy sinh cho sự nghiệp. Với BaBinh, gia đình nằm ngay trong cấu trúc thành công. Điều này khiến tôi soi lại chính mình. Nếu doanh nghiệp lớn lên nhưng gia đình rạn nứt, đó không phải là thành công tôi mong muốn.

Làm chủ là chịu trách nhiệm với hệ thống

BaBinh có hơn 15 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực in ấn, quảng cáo và xây dựng tại Campuchia. Hai doanh nghiệp của bà tạo việc làm cho gần 80 nhân sự, phần lớn là người Khmer bản địa.

Điều khiến tôi nể không nằm ở con số. Điều tôi nể là quyết định tái cấu trúc doanh nghiệp khi nhận ra hệ thống phụ thuộc quá nhiều vào người sáng lập. Bà xây quy trình, phân quyền và đào tạo nội bộ. Bà giữ kỷ luật vận hành để doanh nghiệp không phụ thuộc vào một cá nhân.

Kỷ luật nội tâm là nền tảng

Song song với vai trò doanh nhân, BaBinh là mẹ của bốn người con. Việc cân bằng giữa làm chủ, làm vợ và làm mẹ là trải nghiệm rất thật. Điều này không thể học từ sách.

Tôi thấy ở bà một điều nhiều phụ nữ kinh doanh còn thiếu: kỷ luật nội tâm. Đó không phải là kỷ luật để hơn người khác. Đó là kỷ luật để không đánh đổi giá trị sống, gia đình và sức khỏe tinh thần. Câu chuyện của BaBinh nhắc tôi rằng đi xa quan trọng hơn đi nhanh.

Học tập để phục vụ đời sống thật

BaBinh học kế toán từ trung cấp rồi liên thông đại học. Bà tiếp tục học đầu tư và tài chính tại nhiều chương trình quốc tế. Điều tôi trân trọng là bà học để áp dụng, không học để kể. Những kiến thức đó được dùng cho quản trị doanh nghiệp, tài chính gia đình và kế hoạch tự do dài hạn.

Điều này rất giống cách tôi đang xây sản phẩm và thương hiệu cho phụ nữ. Kiến thức chỉ có giá trị khi quay lại phục vụ đời sống thật.

BaBinh Alvara trong mắt tôi

BaBinh không đại diện cho hình ảnh “nữ doanh nhân thành đạt” trên mạng xã hội. Bà đại diện cho một kiểu phụ nữ khác: lớn lên từ trách nhiệm, đi lên bằng kỷ luật và làm chủ nhưng vẫn giữ được gia đình nguyên vẹn.

Trong hành trình xây đội nhóm và thương hiệu, những người như BaBinh nhắc tôi rằng thành công bền vững là khi bạn không phải trả giá bằng chính những điều mình yêu thương nhất.

Nguyễn Hữu Tuyên và bài học về sự bền bỉ âm thầm trong kinh doanh

Tôi quen Nguyễn Hữu Tuyên không phải qua những câu chuyện thành công hào nhoáng. Tôi biết anh qua cảm giác rất đời. Một người anh từ Nha Trang, nói chuyện chậm, hiền và làm việc rất chắc. Ở Tuyên, tôi thấy rõ kiểu doanh nhân miền Trung: không ồn ào, không vội vàng, nhưng đã làm thì làm đến cùng.

Một xuất phát điểm khó nhưng không dùng để than thở

Tuyên sinh năm 1989 và lớn lên trong điều kiện thiếu thốn. Đèn dầu, vách đất và những mùa đông lạnh buốt là ký ức quen thuộc của anh. Tuy nhiên, anh không dùng câu chuyện đó để kể khổ. Anh xem đó là nền tảng để sống có trách nhiệm và đặt gia đình lên trước.

Có giai đoạn anh sống nhờ nhà bạn. Anh không có tiền và cũng không có mối quan hệ. Anh chuyển ngành nhiều lần để tìm đường đi. Khi nghe những điều đó, tôi không thấy bi kịch. Tôi thấy một người chấp nhận đi từ số 0 mà không tự thương hại bản thân.

“Thông tin là đòn bẩy mạnh nhất”

Có một câu của Tuyên khiến tôi nhớ rất lâu: “Trong thời đại này, thông tin là đòn bẩy mạnh nhất.” Anh không bắt đầu bằng vốn. Anh bắt đầu bằng việc học. Anh học kinh doanh online, học Affiliate Marketing và học cách xây hệ thống.

Nhờ vậy, anh tạo được nguồn thu nhập bền vững. Anh cũng xây được đội nhóm hơn 30 người. Câu chuyện này khiến tôi nhìn lại chính mình. Trong ngành làm đẹp, nhiều người bán sản phẩm, nhưng không nhiều người đầu tư vào tri thức.

Cách Tuyên làm kinh doanh online

Tuyên không chạy theo lối đánh nhanh thắng nhanh. Anh tập trung vào hệ thống marketing tự động. Anh dành thời gian đào tạo đội nhóm và xây nguồn thu nhập bền.

Điều này rất giống với con đường tôi đang chọn. Tôi không muốn bán một lần rồi thôi. Tôi muốn xây niềm tin và mối quan hệ dài hạn với khách hàng nữ. Affiliate hay sản phẩm chăm sóc tóc đều giống nhau ở một điểm: nếu không có niềm tin, mọi thứ chỉ là giao dịch ngắn hạn.

Một người làm kinh doanh nhưng vẫn giữ sự hiền lành

Điều khiến tôi quý Tuyên không nằm ở doanh thu. Điều tôi quý là khí chất. Anh nói chuyện nhẹ nhàng, không phán xét và không tỏ ra mình biết hết. Trong một thế giới kinh doanh đầy tiếng ồn, sự hiền lành nhưng không yếu đuối lại trở thành sức mạnh rất hiếm.

Điều này cũng nhắc tôi rằng phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ sau 30 tuổi, cần những thương hiệu mang năng lượng an toàn và không áp lực.

Kinh doanh không chỉ để kiếm tiền

Tuyên nói về tầm nhìn của mình rất giản dị. Anh muốn xây hệ sinh thái đào tạo và đầu tư. Anh muốn giúp nhiều người có tự do hơn. Anh cũng mong tạo quỹ từ thiện cho trẻ em khó khăn.

Anh không nói bằng khẩu hiệu. Anh chỉ tin rằng tiền cần gắn với giá trị con người. Nếu không, nó sẽ nhanh chóng trở nên rỗng.

Nguyễn Hữu Tuyên trong mắt tôi

Tuyên không đại diện cho hình ảnh “doanh nhân triệu đô” thường thấy trên mạng. Anh đại diện cho một kiểu người khác: đi chậm, làm thật, sống tử tế và kiên trì đủ lâu để kết quả tự đến.

Trong hành trình xây dựng đội nhóm và thương hiệu, những người như Tuyên nhắc tôi rằng bền vững không đến từ tốc độ. Bền vững đến từ cách mình đối xử với con người.

Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú và bài học khiến tôi tin rằng: đi càng sâu trong nghề, càng phải giữ lòng hiền

Y học bào thai là một trong những chuyên ngành khó và áp lực nhất của sản phụ khoa. Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú được đào tạo bài bản trong nước và quốc tế. Anh học tại Đại học Y Hà Nội và Bệnh viện Từ Dũ. Anh cũng tu nghiệp tại Royal North Shore, Royal Prince Alfred (Úc) và Necker (Pháp). Anh là tác giả của nhiều nghiên cứu đăng trên các tạp chí y học quốc tế.

Nhưng điều tôi muốn nói không nằm ở danh sách thành tích. Điều tôi trân trọng là lựa chọn nghề nghiệp của anh. Anh không dừng ở chẩn đoán mà đi sâu vào can thiệp bào thai. Đây là lĩnh vực mà mỗi quyết định đều gắn với sinh mệnh.

Làm nghề ở tầng cao nhất nhưng giữ mình ở tầng thấp nhất

Tôi quen Nguyễn Ngọc Tú trong BNI Luna Chapter. Ở đó, anh không phải người nói nhiều nhất. Tuy nhiên, anh là người khiến người khác cảm thấy an tâm nhất khi nhắc đến.

Anh là một bác sĩ hiền lành và điềm tĩnh. Bạn có thể tin rằng nếu giao cho anh một sinh mệnh, anh sẽ không coi đó chỉ là một ca bệnh. Chính phong thái này khiến tôi chú ý.

Một bác sĩ chọn đi vào vùng sâu nhất của y học

Nguyễn Ngọc Tú là thạc sĩ, bác sĩ được đào tạo chuyên sâu trong y học bào thai. Trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, tôi hiếm khi thấy anh nói về thành tích cá nhân. Anh nói nhiều hơn về trách nhiệm của bác sĩ. Anh cũng nhấn mạnh sự bình tĩnh trước nỗi sợ của mẹ bầu.

Anh lắng nghe nhiều và nói chậm. Anh luôn chọn sự rõ ràng thay vì tạo cảm giác thần kỳ. Điều này khiến tôi suy nghĩ nhiều về vai trò của mình.

Từ câu chuyện của anh, tôi nhìn lại cách mình xây uy tín

Là CEO, tôi từng nghĩ rằng phải nói nhiều hơn và xuất hiện nhiều hơn. Tôi cũng từng nghĩ rằng cần chứng minh mình đủ giỏi. Nhưng khi quan sát cách anh Tú làm việc, tôi hiểu một điều rất rõ. Uy tín thật không đến từ lời nói. Uy tín đến từ cảm giác an tâm mà người khác cảm nhận được.

Trong kinh doanh cũng vậy. Khách hàng không tìm người hứa hay nhất. Họ tìm người khiến họ yên tâm nhất.

Khi chuyên môn không đi cùng đạo đức, nó trở nên nguy hiểm

Y học bào thai là lĩnh vực đỉnh cao. Đây cũng là nơi cái tôi rất dễ phình to. Chỉ một chút chủ quan cũng có thể tạo hậu quả lớn.

Anh Tú chọn cách khác. Anh học rất sâu nhưng luôn nói rất khiêm tốn. Anh làm việc cẩn trọng và đặt an toàn lên trước. Minh bạch và tiên lượng rõ ràng luôn được ưu tiên.

Điều này khiến tôi liên hệ đến cách mình dẫn dắt đội ngũ. Nếu người đứng đầu giỏi nhưng thiếu đức, cả hệ thống sẽ trả giá.

Giáo dục thay vì tạo nỗi sợ

Một điểm tôi rất nể ở bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú là việc anh đầu tư vào giáo dục y khoa cho mẹ bầu. Anh viết bài và làm video hướng dẫn rất dễ hiểu. Anh giúp mẹ bầu hiểu cơ thể mình và hiểu nguy cơ. Nhờ đó, họ có thể đưa ra quyết định sáng suốt.

Với tôi, đây là đỉnh cao của sự tử tế trong nghề. Đó là trao cho người khác quyền hiểu thay vì giữ họ trong sợ hãi.

Điều tôi học được để làm người dẫn dắt đúng hơn

Từ cách anh Tú làm nghề, tôi nhắc mình ba điều. Đừng dùng kiến thức để tạo ưu thế. Hãy dùng kiến thức để tạo sự an tâm. Đừng biến chuyên môn thành quyền lực. Hãy biến nó thành trách nhiệm. Và đừng xây thương hiệu bằng sự phô trương. Hãy xây bằng sự nhất quán.

Một người càng giỏi càng cần cẩn trọng hơn. Sự hiền lành đôi khi chính là sức mạnh lớn nhất.

Lời kết

Tôi trân trọng bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú không chỉ vì chuyên môn cao. Tôi trân trọng anh vì sự điềm tĩnh và đạo đức nghề nghiệp. Anh giữ được sự khiêm nhường khi làm việc ở tầng chuyên môn cao nhất.

Với tôi, đó là chuẩn mực lớn cho bất kỳ ai muốn đi xa trong sự nghiệp. Sau cùng, điều giữ người ta ở lại không phải là tài năng. Điều giữ họ ở lại là cảm giác an tâm mà mình mang đến cho người khác.

Bác sĩ Lê Xuân Dương và điều khiến tôi hiểu rằng: thương hiệu bền nhất được xây từ vai trò làm cha, làm người

Có một giai đoạn khi dẫn dắt đội ngũ và xây thương hiệu, tôi nhận ra một điều rõ ràng. Giới thiệu bản thân không phải là kể mình giỏi thế nào. Điều quan trọng là trả lời câu hỏi: “Mình tạo ra giá trị gì cho người khác?”

Tôi gặp Lê Xuân Dương trong bối cảnh như vậy. Tôi không ấn tượng vì thành tích y khoa. Tôi chú ý vì cách anh nói về gia đình và con cái. Chính điều đó khiến tôi dừng lại để lắng nghe.

Một bác sĩ bắt đầu từ vai trò giản dị nhất: làm cha

default

Ở anh Dương, điều hiện lên trước tiên không phải hình ảnh bác sĩ. Anh là một người cha của hai bé gái. Anh thường kể về những đêm thức trắng khi con sốt. Anh nói về nỗi lo khi con nghẹt mũi và ngủ kém. Anh cũng chia sẻ cảm giác bất lực khi yêu con nhưng chưa biết làm gì đúng.

Những câu chuyện đó chạm mạnh vào tôi. Chỉ khi làm cha mẹ, người ta mới hiểu nỗi lo của các gia đình. Vì vậy, cách anh làm nghề không chỉ là chữa bệnh. Anh chăm sóc cả nỗi lo của cha mẹ.

Làm nghề đủ lâu để nhìn vấn đề một cách hệ thống

Bác sĩ Lê Xuân Dương có hơn 13 năm làm việc trong Tai Mũi Họng nhi và Dinh dưỡng nhi. Tuy nhiên, điều tôi ghi nhận không nằm ở con số năm tháng. Điều đáng chú ý là cách anh nhìn vấn đề một cách hệ thống.

Anh không xem nghẹt mũi là một ca bệnh riêng lẻ. Anh nhìn cả vòng lặp:
nghẹt mũi dẫn đến ngủ kém
ngủ kém khiến trẻ mệt
mệt làm trẻ biếng ăn
biếng ăn khiến miễn dịch giảm
và bệnh lại tái phát

Cách tiếp cận này khiến tôi liên tưởng đến việc xây thương hiệu. Nếu chỉ xử lý phần ngọn, vấn đề sẽ quay lại.

Khi nhìn lại cách mình đang xây giá trị

Là CEO, tôi từng bị cuốn vào kết quả. Tôi tập trung vào KPI, tốc độ và tăng trưởng. Nhưng quan sát cách anh Dương làm việc khiến tôi suy nghĩ lại.

Anh kiên nhẫn giải thích cho từng phụ huynh. Anh không hứa hẹn quá mức. Anh ở lại cho đến khi gia đình thật sự hiểu. Khi hiểu, họ mới tự tin. Điều đó khiến tôi tự hỏi: “Đội ngũ của mình đang giúp khách hàng hiểu, hay chỉ cố gắng bán?”

Online là trách nhiệm, không chỉ là xu hướng

Một điểm tôi rất trân trọng là cách anh bước vào tư vấn online. Với nhiều người, online là để mở rộng quy mô. Với anh, online giúp giảm khoảng cách cho các gia đình ở xa.

Cách nhìn này khiến tôi suy nghĩ nhiều về công nghệ và thương hiệu. Công cụ luôn trung tính. Động cơ của người sử dụng mới là điều quyết định.

Làm chuyên môn giỏi thôi chưa đủ

Anh Dương chia sẻ rằng bước vào marketing là một cú sốc lớn. Một bác sĩ giỏi chuyên môn chưa chắc đã biết cách để người khác tìm thấy mình.

Tôi rất đồng cảm với điều đó. Tôi cũng từng hiểu sai về marketing. Sau này tôi nhận ra, marketing đúng nghĩa không phải phô trương. Marketing giúp người cần tìm đúng người. Quan trọng là điều mình nói và cách mình sống phải trùng nhau.

Gia đình là nền móng của thương hiệu cá nhân

Bài học rõ nhất tôi học được từ anh là vai trò của gia đình. Muốn xây thương hiệu lâu dài, cần có đời sống thật làm nền. Gia đình không chỉ là nơi nghỉ ngơi. Gia đình là lý do để sống tử tế hơn. Gia đình cũng là điểm tựa giúp ta không đánh đổi giá trị.

Điều này nhắc tôi rất nhiều trong vai trò người dẫn dắt. Nếu người đứng đầu sống không nhất quán, thương hiệu sớm muộn cũng rạn nứt.

Điều tôi mang theo cho hành trình của mình

Từ câu chuyện của bác sĩ Lê Xuân Dương, tôi nhắc mình ba điều. Đừng xây thương hiệu nếu không dám sống thật. Đừng làm nghề nếu không sẵn sàng chịu trách nhiệm dài hạn. Và đừng nói về giá trị nếu đời sống của mình không phản chiếu điều đó.

Tôi trân trọng anh không chỉ vì anh là một bác sĩ tận tâm. Tôi trân trọng anh vì anh làm nghề bằng trái tim của một người cha. Anh cũng suy nghĩ như một người xây giá trị lâu dài. Với tôi, đó là chuẩn mực cao cho bất kỳ ai muốn xây thương hiệu cá nhân bằng giá trị thật.